Anh chủ nhà Tajikistan đụ em giúp việc da đen Seng xách ba lô trầm đặt chỗ khác. Còn Bảo thi đang ngồi cạnh bếp lửa. Hắn cười khùng khục và bình luận bằng một giọng tàn nhẫn: – Dù sao tụi nó cũng mang giấc mơ ba chục cây xuống âm phủ! Nhân đạo quá rồi! Đang lúi húi tháo dây buộc miệng ba lô. Seng quay lại: – Chia thôi mậy? – Thong thả đã! Cơm chín rồi. Tao với mày ăn một bữa tạm biệt nhau luôn! Seng lẳng lặng cầm ca và xới cơm trong xoong ra. Hai đứa ngồi ăn một cách ngon lành bên cạnh ba cái xác đẫm máu của những kẻ mới trước đó ít phút còn